VIETNAMESE BUDDHIST ZEN CENTER - TRUC LAM HOA TU MONASTERY


Giới Thiệu HT Thích Thiện Hoa HT Thích Thanh Từ TT Thích Tuệ Giác Tu Thiền Tọa Thiền Thơ Thiền Thiền Môn Nhật Tụng Nội Qui Sinh Hoạt Băng Giảng Kinh Sách Tham Vấn Phật Pháp Tin Tức Hình Ảnh Liên Lạc Ăn Chay

Hòa Thượng Thiền Sư Thích Thanh Từ

Mộng
Phá Ngã
Chiếc Thân Phút Chót
Chơn Không
Đường Thạch Đầu
Đường Đại Mai
Con Đường Tiêu Dao
Anh Nếu Biết
Tặng Bạn
Về Quê
Hoa Quì Dại
Bài Học Của Cuộc Đời

Thượng Tọa Thích Tuệ Giác

Vị Tôn Sư Kính Yêu
Bài Kệ Tri Vọng
Chuyển Hóa
Vẹt Màn Pháp Giới
Tiếng Hét
Thôi Chớ Chạy Tìm
Bạn Muốn Biết
Nếu Nhận Được
Giải Thoát Chỉ Có Đến
Bản Tình Ca Cô Đơn


MỘNG
Gá thân mộng,
Dạo cảnh mộng.
Mộng tan rồi,
Cười vỡ mộng.
Ghi lời mộng,
Nhắn khách mộng.
Biết được mộng,
Tỉnh cơn mộng.

07.1980
(Đầu trang)

PHÁ NGÃ
Mạng sống trong hơi thở
Trong nhịp đập quả tim
Thế nào là mạng sống?
Sự vay mượn liên tục.

Thiền Viện Chân không, 08.1982
(Đầu trang)

CHIẾC THÂN PHÚT CHÓT
Còn động còn ấm còn ta,
Động dừng ấm hết là ma ra đồng.
Thở than khóc lóc não lòng,
Thức thần theo nghiệp hết mong trùng phùng.

Thiền Viện Chân Không, 01.1985
(Đầu trang)

CHƠN KHÔNG
Chơn Không thể bất biến,
Huyễn hữu thường đổi thay.
Khói mây bọt bóng nước,
Tan hợp cuộc vần xoay.
Linh lung trăng rọi biển,
Xanh biếc núi im lìm.
Ngút ngàn mặt biển cả,
Thăm thẳm bầu trời xanh.
Đường phố xe qua lại,
Sông biển tàu tới lui.
Dòng đời duyên biến đổi,
Bệ đá đạo nhân ngồi.

Thiền Viện Chân Không, 07.1985
(Đầu trang)

ĐƯỜNG THẠCH ĐẦU
Đường Thạch Đầu thuở nọ,
Đặng Ẩn Phong té nhào.
Đường Thạch Đầu hiện tại,
Khách đi lòng nao nao.

Thiền Viện Chân Không, 07.1985
(Đầu trang)

ĐƯỜNG ĐẠI MAI
Đường Đại Mai uốn cong,
Cấp rải đều rồng cuộn.
Đại xòe lá che râm,
Mai đón đông cười mĩm.

Thiền Viện Chân Không, 07.1985
(Đầu trang)

CON ĐƯỜNG TIÊU DAO
Đây con đường Tiêu Dao
Rộng bằng và thẳng tắp
Đầu cửa cổng Chân Không
Đuôi ngọn đồi tự tại
Xa đến khách xuất trần
Khách xá, trai đường đó
Mãn cầu, nhãn mít khoe
Hoa giấy, anh đào cợt
Dưới phố vang nhạc mừng
Gió đông lôïng tà áo.

Thiền Viện Chân Không, 07.1985
(Đầu trang)

ANH NẾU BIẾT
Anh nếu biết,
Cuộc đời là thế ấy,
Còn gì đâu vướn bận ở lòng anh.
Ai cười vui năm trước,
Ai khổ đau tháng này,
Ai tiền rừng bạc bể,
Ai bát cơm khó đầy,
Ai vinh quang tột đỉnh,
Ai tủi nhục cùng đồ?
Dòng đời cứ trôi, trôi đi mãi,
Năm tháng mang đi, đi kiếp người.
Đâu tá những ai, ai cố giữ,
Còn chăng chỉ thấy một nắm mồ.
Hồ thu nước trong vắt,
Vầng trăng hiện sáng ngời.
Trẻ thơ đua nhau vớt,
Vớt mấy tay vẫn không.
Thôi đừng ngây thơ nữa,
Ngữa mặt nhìn trời trong.
Ô kìa ! Vằng vặc trăng đêm vắng,
Đã hết, khổ công nhọc vớt mò.
Nay được thấy trăng, trăng rạng rỡ,
Còn đâu run rẫy, lặng tìm trăng,
Anh nếu biết, cuộc đời là thế ấy,
Còn gì đâu vướng bận ở lòng anh.

Thiền Viện Thường Chiếu, Xuân Kỷ Tỵ 1989
(Đầu trang)

TẶNG BẠN
Bạn biết chăng cuộc đời đầy đau khổ?
Bởi con người mãi gieo rắc hận thù.
Gây đau thương, tang tóc, ngục tù,
Rốt cuộc chỉ còn là cơn ác mộng.
* * *
Nào lợi danh, nào tài sắc,
Từ xa nhìn chúng óng ánh lung linh...
Bọn mình đua nhau, tranh giành đuổi bắt,
Nắm được rồi nhìn lại chỉ tay không.
Chúng vốn là những chùm bọt trên sông
Còn chi đâu chỉ tôi công nhọc sức,
Trời trong, mây trắng, gió mát, trăng thanh,
Vườn cây xanh rờn, khóm hoa cười mĩm.
* * *
Nhạc dế nhẹ nhàng, giọng chim thánh thót,
Chính nơi này đã hiện rõ chân nhân.
Hận ngàn năm đều tan nát trong mơ,
Đâu còn nữa những khổ đau buổi trước.
* * *
Muốn thấy nó, bạn đừng theo vọng tưởng,
Niệm lăng xăng chìm lắng biển thanh bình.
Đến đây rồi, hạnh phúc khó thưa trình,
Chỉ xem thấy nụ cười luôn hé nở.

Thiền Viện Thường Chiếu, 07.1992
(Đầu trang)

VỀ QUÊ
Nhân loại ơi! Chúng ta lầm lẫn,
Bỏ quê nhà, cất bước tha phương.
Mỗi bước đi, xa cách cố hương,
Trước mắt thấy, dẫy đầy nguy hiểm.
Giông tố thổi, thuyền con khó vững,
Trên đường rừng, cọp sói chực chờ,
Núi cheo leo, hố sâu thăm thẳm,
Xẩy chân liền mất mạng tan thân.
Bạn đồng hành phản trắc, khó lường,
Mới thân đó, thành thù sau đó.
Hận nhau rồi dao súng sẵn chờ,
Giết hại được không lòng thương xót.
Trước mắt bủa giăng đầy cạm bẫy,
Ngưỡng đầu chờ chong nhọn chịt chằn.
Lao lách giỏi chân trầy, máu đổ,
Kẻ lơ là mất mạng như chơi.
Về đi thôi, nhân loại mến yêu,
Hãy dừng lại chớ nên tiến bước.
Bởi một bước thịt rơi máu đổ,
Ta dại gì, lao mãi khổ đau.
Mái nhà xưa êm ấm muôn đời,
Chờ con trẻ, Cha già mõi mắt.
Mẹ thân yêu trông ngóng con về,
Gặp được trẻ thỏa lòng mong đợi.
Đây sự nghiệp kho tàng đầy dẫy,
Tha hồ con thụ hưởng vui chơi.
Trước sân nhà, hoa nở ngạt ngào,
Sau vườn cũ, trái oằn chín mọng.
Đâu còn nữa những ngày đau khổ,
Để sau lưng các thứ hiểm nguy.
Về quê rồi tình nghĩa thiếu chi,
Nhìn nhân loại như mình không khác.

Thiền Viện Thường Chiếu, 07.1
(Đầu trang)

HOA QUÌ DẠI
Đây là hoa quì dại
Chỉ mọc ven rừng hoang
Nép mình lề đường cái
Làm giậu chống kẻ gian.
Cuối thu nụ không sái
Đua nhau trổ rực vàng
Mặc người khinh rừng dại
Cốt tô điểm non sông.
Vui mục đồng thường hái
Chồn chuột luôn náu mình
Che chở cho muôn loại.

Thiền Viện Trúc Lâm, 11.1995
(Đầu trang)

BÀI HỌC CỦA CUỘC ĐỜI
Ngày nay bạn thương mến tôi,
Vâng! Tôi cám ơn bạn. Song mai kia, Tôi không dám nghĩ đến.
* * *
Thế gian dành cho chúng ta khá nhiều bất như ý.
Chúng ta phải khéo tu để vượt qua những bất hạnh này.
* * *
Những thay đổi đau lòng luôn đến với ta. Khi chúng đến, ta nên cười chẳng nên khóc.
Vì đó là qui luật của thế gian.

Thiền Viện Thường Chiếu, 09.1996
(Đầu trang)

VỊ TÔN SƯ KÍNH YÊU
Ôi ân đức bao la như vũ trụ
Như Hy-Ma-Lay-A sừng sững ngất mây mù
Như Thái Bình dào dạt dạ từ dung
Như nhật nguyệt không trung luôn rạng chiếu.
Ân đức ấy sâu dầy khôn xiết tả
Xin ghi lòng tạc dạ chẳng hề phôi
Xin nguyện cầu lên Tam Bảo ba ngôi
Cho người được bình an vui vẽ mãi...

(Đầu trang)

BÀI KỆ TRI VỌNG
Khi tri tĩnh lặng nguyên không vọng,
Lúc vọng đâu từng sáng được tri,
Tri vọng đôi đường phương giả lập,
Hai bên lìa, rõ đạo huyền vi.

(Đầu trang)

CHUYỂN HÓA ĐỜI NGƯỜI
Xưa mê chấp thực pháp cùng nhân,
Tham ái thân tâm đắm cảnh trần.
Rõ ra tự tánh nguyên không lặng,
Ba đời sanh tử quyết dừng ngăn.
(Đầu trang)

VẸT MÀN PHÁP GIỚI
Vẹt màn pháp giới toàn thể hiện
Một trời quang đãng sạch mây mù
Đêm vắng hồ tuyền soi bóng nguyệt
Ngày thanh núi phụng chiếu hình ô.
. . .
Cả đất trời tan tành sụp đổ
Bao mê lầm dứt sạch từ đây
Vẹt màng pháp giới hiện bày
Chân dung lồ lộ mặt mày xưa nay

(Đầu trang)

TIẾNG HÉT
Tiếng hét vỡ tan tam giới mộng
Phất trần phủi sạch bụi trần ai
Quơ gậy vạch mây bày Pháp Nhãn
Ba đời Phật Tổ pháp không hai.

(Đầu trang)

THÔI CHỚ CHẠY TÌM
Thôi chớ chạy tìm kiếm quẩn quanh
Ngại gì muôn kiếp tử cùng sanh
Buông tay thẳng đấy nhà liền đến
Chậm bước suy tư mất bảo thành.

(Đầu trang)

BẠN MUỐN BIẾT
Bạn muốn biết những gì tôi đã thấy,
Vâng! thưa đây lời tha thiết thật thà.

"Tôi thấy giữa trời sanh muôn cá lội,
Đáy sông khô biển cạn bóng trăng soi,
Từng bước chân mộng thế vỡ tan rồi,
Và vô vị chân nhân cười rạng rỡ.

Thế nào là vô vị chân nhân?

Ô kìa!
Hãy nhìn xem!

Cất bước đạp tan tam giới mộng
Dừng chân nắm trọn cả càn khôn
Ngồi lại phóng quang trùm pháp giới
Nằm dài duỗi cẳng giáp hư không.
Nhìn trước mặt, ở sau lưng
Xin mời xem lại gót chân.
Một vầng vằng vặt giữa trời không
Soi khắp mười phương pháp giới đồng
Không diệt không sanh qua với lại
Chớ bàn thêm bớt có cùng không.
Xoay bên hông
Rõ ràng trước mắt hỏi gì ông.
A ha! cá lội trời xanh kêu tợ sấm
Mây trầm biển bích chặng cuồng lưu
Gươm lia từng mãnh hư không rớt
Dao bầm tan nát mặt hồ bay."

(Đầu trang)

NẾU NHẬN ĐƯỢC
Quảy dép đạp cành lau lướt sóng,
Ngược dòng gió nước thẳng Tây Thiên.
Bằng thật ngay đây chưa thấu tỏ
Câu rốt sau xin thưa nhỏ anh rằng:
“Một con thằn lằn nuốt ba con voi lớn”
-Gắp, xét lấy!

(Đầu trang)

GIẢI THOÁT CHỈ CÓ ĐẾN
Giải thoát chỉ có đến,
Với người trong thực tại,
Thực tại muốn chứng biết,
Tam tâm tứ tướng lìa.
Ba thân cùng bốn trí,
Ngay tự thể thừa đương,
Mắt huệ trùm pháp giới,
Thấu rõ việc xưa nay.

Thế nào là việc xưa nay?

Tất cả pháp chẳng sanh,
Tất cả pháp chẳng diệt,
Không tới lui qua lại,
Không lớn nhỏ trong ngoài,
Nào ngắn dài trên dưới,
Chẳng xanh đỏ trắng vàng,
Ngoài suy nghĩ luận bàn,
Lìa nói năng sanh diệt,
Diệt ấy chính là sanh,
Sanh ấy chính là diệt,
Đương sanh tức không sanh,
Đương diệt tức chẳng diệt,
Sanh diệt, không sanh diệt,
Bản trụ thường tạm nhiên
Vô lượng Phật quá khứ,
Hằng sa Phật vị lai,
Thực tại nhất như này,
Thảy thảy đều có mặt,
Đồng một thể vô sanh.

Hát rằng:

Một khắc trừng tâm Tuệ Giác bày,
Muôn đời dứt sạch tướng lầm sai.
Phá tan sự sản đền ơn Tổ,
Đốt sạch kinh thư đáp nghĩa Thầy.
Đập chết con trâu lòng cứu khổ,
Thằng chăn giết quách dạ ban vui,
Thân không tâm trụ vô gia nghiệp,
Dậm nát càn khôn bặt dấu hài.

(Đầu trang)

BẢN TÌNH CA CÔ ĐƠN
Ta đã đến như lời xưa hẹn ước,
Trái tim nầy dâng hiến trọn cho đời.
Vô lượng kiếp dìu nhau chung nhịp bước,
Vạn nẽo đường nhân thế mộng đầy vơi

Cuộc hành trình lăn lóc mãi chưa ngơi,
Người còn khổ, ta còn đây chí nguyện.
Xót thương đời đảo điên mê chấp luyến,
Huyễn thân nầy xin chấp nhận thương đau.

Ai có biết trần gian tuồng mộng ảo,
Mãi đam mê đuổi bắt bóng chiều tà.
Cuốn theo ghềnh bao bọt bóng phù hoa,
Làn hương thoảng nhạt nhòa trong sương khói.

Hoa tươi thắm lúc bình minh nắng mới,
Chóng phai tàn khi bóng ngả tà dương.
Giấc nam kha sực tỉnh đóa vô thường,
Nghe thương xót bao người đang đắm đuối

Đêm trở giấc ngậm ngùi trong tiếc nuối,
Mộng liêu trai rụng vở ánh trăng tà.
Cuộc tình nồng theo giọt đắng phôi pha,
Lòng giá buốt bản tình ca héo hắt.

Đời tan hợp vui buồn duyên được mất,
Danh, lợi, tình đâu chắc thật bền lâu.
Mãi tranh đua chen lấn giật giành nhau,
Gây bao mối thương đau sầu chất ngất.

Hãy thức tỉnh bước lên đường giải thoát,
Gót phong trần xin dừng bước lang thang
Được gì đâu khi tỉnh giấc kê vàng,
Nghe chua xót bàng hoàng lòng buốt giá

Ôi bảo tố, phong ba đời nghiệt ngả,
Dấy điêu linh thống khổ cuộn dòng đời.
Dìm bao người đắm đuối biển mù khơi,
Bao khát vọng tan tành theo mây nước.

Ta đã đến như lời xưa hẹn ước,
Dù gian truân khó khổ quyết không lơi.
Dong thuyền từ đưa chúng vượt trùng khơi,
Soi đuốc tuệ dẫn người qua bến giác.

Khi đã nguyện dấn thân đời trược ác,
Là đương đầu bao thử thách oan kiên.
Nhiều đắng cay cùng nghịch cảnh chướng duyên,
Lòng chẳng khác, dù xương tan thịt nát.

Hãy xây lên giữa cuộc đời đổ nát,
Một lâu đài giải thoát vượt tam thiên.
Giữa trần gian đầy khổ não ưu phiền,
Đem trái giác hạt thiền ban rải khắp.

Bài hợp tấu đợi duyên người phúc đáp,
Bản tình ca hoà nhịp điệu cùng anh,
Đàn không dây vang điệp khúc vô sanh,
Sáo không lỗ vọng lên bài bất tử.

Ta đã đến như lời xưa hẹn ước,
Trái tim nầy dâng hiến trọn cho đời.
Vô lượng kiếp dìu nhau chung nhịp bước,
Vạn nẽo đường nhân thế mộng đầy vơi.

(Đầu trang)